 |
| Phải mất bao lâu đồng nhân dân tệ mới có thể trở thành đồng tiền quốc tế? (Ảnh: project-syndicate) |
Bên cạnh đó là thỏa thuận trao đổi
bằng đồng nhân dân tệ với Argentina, Belarus, Hồng Kông, Indonesia, Hàn
Quốc và Malaysia. Mùa hè năm ngoái, Trung Quốc lại mở rộng thỏa thuận
thanh toán bằng đồng nhân dân tệ với Hồng Kông và 5 thành phố khác, và
cho phép HSBC Holdings bán trái phiếu bằng đồng nhân dân tệ tại Hồng
Kông. Sau đó, vào tháng 9 cùng năm, Chính phủ Trung Quốc đã phát hành
khoảng 1 tỷ USD trái phiếu mệnh giá nhân dân tệ của riêng mình ở Hồng
Kông.
Không ai có thể nghi ngờ
về sự vươn lên mạnh mẽ của đồng nhân dân tệ. Bởi vì nền kinh tế toàn
cầu đang trở nên đa cực thì hệ thống tiền tệ quốc tế cũng sẽ trở nên đa
cực hơn, với một số đồng tiền cùng chia sẻ vị trí là đồng tiền dự trữ.
Và cùng với quy mô và triển vọng tăng trưởng của nền kinh tế Trung
Quốc, một ngày nào đó, đồng nhân dân tệ sẽ trở thành đồng tiền quốc tế
quan trọng.
Nhưng vấn đề cần quan
tâm là khi nào điều này xảy ra? Những nhà quan sát tỉ mỉ đều cho rằng
để đồng nhân dân tệ trở thành đồng tiền quốc tế thực sự sẽ phải còn mất
rất nhiều thời gian nữa. Việc làm cho đồng tiền này hấp dẫn hơn đối với
cả tư nhân cũng như của chính phủ các nước đòi hỏi Trung Quốc phải xây
dựng thị trường tài chính sâu và thanh khoản hơn. Điều này có nghĩa là
phải phát triển hệ thống thanh toán và bù trừ minh bạch đáng tin cậy
hơn, với một tài sản chuẩn, một đường lợi nhuận dễ xác định, và một
lượng người nhất định tham gia thị trường.
Hơn thế nữa, những thị
trường này sẽ mở cửa cho phần còn lại của thế giới. Nói cách khác,
Trung Quốc sẽ phải mở cửa đầy đủ thị trường vốn của mình trước khi đồng
nhân dân tệ trở thành tiền tệ quốc tế thực sự. Yêu cầu này lại đòi hỏi
phải tạo cho các ngân hàng và doanh nghiệp nhà nước một cơ sở tài chính
vững chắc và chuyển sang tỷ giá hối đoái linh hoạt hơn. Tóm lại, cần
phải có những thay đổi hết sức cơ bản đối với mô hình tăng trưởng của
Trung Quốc. Tất cả điều này rõ ràng sẽ không thể đạt được trong một sớm
một chiều.
Nhưng lịch sử nước Mỹ
cũng chỉ ra rằng quá trình này có thể hoàn thành nhanh hơn dự báo. Cho
tới năm 1914, đồng đôla hoàn toàn không hề đóng vai trò quốc tế. Không
ngân hàng trung ương nào giữ dự trữ ngoại tệ bằng đồng đôla khi đó.
Không nước nào phát hành trái phiếu ra nước ngoài bằng đồng đôla. Thay
vào đó, tất cả đều đổ tới London, cho phép các ngân hàng Anh bảo hiểm
các giao dịch của mình và tiến hành các hoạt động kinh doanh bằng đồng
bảng Anh hơn là đồng đôla.
Chính việc London, chứ
không phải New York, vẫn chiếm ưu thế vượt trội trong năm 1914, khi nền
kinh tế Mỹ đã lớn gấp đôi kinh tế Anh, đã phản ảnh rằng khởi đầu đi lên
của một đồng tiền là nước sở hữu đồng tiền đó phải là một cường quốc
công nghiệp, nhà xuất khẩu, và nhà đầu tư ra nước ngoài. Như thế cũng
có nghĩa là, đồng tiền quốc tế hiện tại vẫn sẽ có lợi thế đáng kể trong
cuộc cạnh tranh giành và giữ vai trò là đồng tiền dự trữ quốc tế.
Nhưng thực trạng còn
phản ánh thực tế rằng Mỹ khi đó thiếu một cơ sở hạ tầng cần thiết chuẩn
bị cho đồng đôla giữ một vai trò quốc tế. Cụ thể, Mỹ thiếu một thị
trường các hối phiếu thương mại, công cụ được sử dụng để hỗ trợ tài
chính cho hoạt động xuất nhập khẩu. Và Mỹ còn thiếu một ngân hàng trung
ương để nâng đỡ thị trường đó.
Mọi thứ bắt đầu thay đã
thay đổi vào năm 1914 với việc hệ thống dự trữ liên bang được thành
lập. Một trong những hành động đầu tiên của ngân hàng trung ương là
thúc đẩy phát triển thị trường các hối phiếu thương mại. Ngân hàng này
làm được điều đó qua việc sử dụng các thỏa thuận mua lại để mua những
hối phiếu thương mại được phát hành ở New York bằng chính tài khoản của
mình. Điều này đảm bảo rằng mức chênh nhau giữa giá thành và giá bán ở
mức thấp và giá cả ổn định hơn.
Kết quả từ những hỗ trợ
chính thức này là, các nhà đầu tư tư nhân dần có được niềm tin vào công
cụ mới này. Và, với sự tham gia ngày một tăng của họ, thị trường hối
phiếu thương mại trở nên thanh khoản hơn.
New York cuối cùng vượt
qua London, trở thành nguồn của tài chính thương mại vào giữa những năm
1920. Đến thời điểm này, Fed đã giảm bớt sự can thiệp và "trao lại" thị
trường này cho các nhà đầu tư tư nhân. Và cứ nơi nào các nhà đầu tư tư
nhân đi đầu, thì các ngân hàng trung ương cũng theo sau ở đó. Cứ thế
cho tới nửa sau của những năm 1920, các nước đã giữ nhiều dự trữ bằng
đồng đôla hơn đồng bảng Anh. Như thế, đôla Mỹ chỉ mất gần một thập kỷ
để bật từ điểm bắt đầu là đồng tiền quốc tế mới đến chỗ vượt qua đồng
tiền "đương kim" khi đó.
Các quan chức Trung Quốc
đã đặt mục tiêu năm 2020 sẽ là thời điểm cả Bắc Kinh và Thượng Hải trở
thành các trung tâm tài chính thế giới, với thị trường tài chính sâu và
thanh khoản cao, mở cửa cho phần còn lại của thế giới. Vậy nên cũng có
thể suy luận, đó có thể sẽ là ngày mà họ muốn đồng nhân dân tệ trở
thành đồng tiền quốc tế hàng đầu.
Vậy, liệu nhân dân tệ
trở thành đồng tiền quốc tế chính chỉ trong khoảng thời gian một thập
kỷ hay không? Chỉ có thời gian mới biết. Nhưng như lịch sử của chính
nước Mỹ đã chứng minh, tham vọng đó hoàn toàn không phải là không thể.